Còn chút gì để nhớ, nỗi buồn xâm chiếm nơi tâm hồn

Còn chút gì để nhớ, một cuốn sách ngay từ cái tên đã khiến người đọc phải ngậm ngùi, bang khuâng. Đây là một tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh đủ khiến người đọc bật khóc khi đọc đến những chữ cuối cùng. Để khi đi qua tất cả, những gì còn sót lại trong tâm trí mỗi người là sự tiếc thương vô hạn và nỗi buồn vời vợi xâm chiếm nơi tâm hồn.

Còn chút gì để nhớ, nỗi buồn xâm chiếm nơi tâm hồn

Còn chút gì để nhớ, nỗi buồn xâm chiếm nơi tâm hồn

 

Còn chút gì để nhớ câu chuyện về những kỷ niệm đẹp

Câu chuyện còn chút gì để nhớ bắt đầu từ cuộc tình khá đẹp giữa Chương và Quỳnh vào thời điểm Sài Gòn trước năm 75. Cũng như những cuộc tình khác, Chương và Quỳnh cũng trải qua nhiều kỷ niệm đẹp. Cuốn sách kể về câu chuyện tình cảm của Chương và Quỳnh. Bắt đầu ngay từ những ngày đầu Chương bước chân vào Sài Gòn khi là cậu sinh viên năm nhất. Tất cả đều quá mới mẻ với Chương, nhưng rồi số phận run rủi cho anh gặp Quỳnh-một cô gái dễ thương, ngây thơ.

Ngày qua ngày, những cử chỉ quan tâm dù là thầm kín nhất của Chương dành cho Quỳnh cũng đã khiến trái tim bé nhỏ của cô phải rung động. Hai con người tưởng chừng xa lạ, nay lại hóa thân quen như một chất kết dính lại với nhau. Dù vậy, cả hai chẳng ai hề nói ra thứ tình cảm vụng dại ấy. Cái thứ tình cảm dịu dàng, trong sáng và ngọt ngào của Quỳnh khiến Chương thấy ấm áp giữa Sài Gòn mênh mông rộng lớn. Tình cảm ấy giống như một mầm cây, được nuôi dưỡng và lớn lên hàng ngày bằng những kỉ niệm ngọt ngào, bằng chùm hoa sứ tinh khiết.

Còn chút gì để nhớ còn chan chứa cả tình bạn giữa Trâm với Chương hay Chương với Kim Dung. Câu chuyện tình yêu giữa nhân vật chính và cả tình thân. Những hình ảnh con người Sài Gòn ngày đó, rất chân tình và ấm áp, không phân biệt vùng miền.

Còn chút gì để nhớ, nửa cuối tác phẩm

Mỗi chúng ta đều có riêng cho mình những góc nhỏ trong tim, mà nơi ấy chứa đựng bao tình cảm của một thời nông nổi và bồng bột. Mà mỗi khi nhắc lại, ta đều bồi hồi: có thể là luyến tiếc, có thể hạnh phúc. Mỗi người đều có những cảm xúc khác nhau. Vì thế, khi còn ở tuổi thanh xuân, hãy sống hết mình, hãy yêu hết mình để sau này có hoài niệm lại cũng còn một chút gì để nhớ. Đừng tự nhốt mình vào cái lồng của sự cô đơn và đơn độc, lấy bóng đêm làm bạn và sự im lặng làm người tình.

Mối tình đầu có bao giờ thành hẹn ước để rồi còn chút gì để nhớ? Tôi cứ ngỡ tình yêu của hai người sẽ đơm hoa kết trái và họ sẽ thành một đôi son sắc. Nhưng rồi, cuộc đời có biết đâu chữ ngờ, tôi hụt hẫng khi biết rằng mối tình ấy sẽ không bao giờ thành. Cuộc đời còn có những điều tốt đẹp ngoài kia, cớ sao lại hững hờ. Tuổi thanh xuân chỉ có một, sao chúng ta không để trái tim thử một lần được lạc nhịp.

Chỉ là một cơn say nắng vì một ánh mắt trong veo, một nụ cười tỏa nắng hay một nắm tay thoáng qua. Duyên là do trời sắp đặt còn đến được với nhau hay không là do chính con người quyết định. Hãy can đảm mà nắm lấy cơ hội và đừng bao giờ hối tiếc vì mình đã không dũng cảm sống vì nó. Con người luôn bỏ qua những hạnh phúc bên cạnh mình. Là những con người bình thường luôn quan tâm, dõi theo ta mà ta thường lãng quên. Để đến lúc mất đi mới cảm thấy nuối tiếc, ân hận, còn chút gì để nhớ. Con người ta chẳng tiếc khi yêu mà không được đáp lại, mà chỉ tiếc khi đã không yêu người thật lòng.

Hãy chia sẻ cho mình biết cảm nhận của bạn về cuốn sách qua phần comment phía dưới nhé 🙂

Bình luận bài viết