Đi qua hoa cúc truyện dài của tác giả Nguyễn Nhật Ánh

Cuốn Đi qua hoa cúc là tập truyện dài của Nguyễn Nhật Ánh, mở đầu câu truyện tác giả kể lại tuổi ấu thơ hồn nhiên của nhân vật Trường. Bắt đầu truyện, ta sẽ bắt gặp một cậu nhóc còn trẻ con, đang bắt đầu lớn ở cái tuổi 16. Cuốn truyện dài Đi qua hoa cúc là một trong những tác phẩm tuyệt hay của tác giả. Truyện đã làm thôi thúc lòng người đọc bởi sự ấn tượng và sự lôi cuốn tràn dâng trong từng câu chữ.

Đi Qua Hoa Cúc truyện dài của tác giả Nguyễn Nhật Ánh

Truyện dài Đi qua hoa cúc của tác giả Nguyễn Nhật Ánh

Đi qua hoa cúc một nét bình dị

“Có một người đi qua hoa cúc..

Có hai người đi qua hoa cúc…

Để lại sau lưng cả tuổi thơ mình…”

Câu chuyện bắt đầu để lại cho người đọc cảm giác buồn man mác và đầy bình dị. Lời văn kết hợp với tả cảnh ở miền quê, những ngôi nhà nằm dọc hai bên đường đá sỏi dọc theo hai bên hàng dâm bụt. Những cây sứ cây bàng tỏa bóng mát, tỏa hương thơm trước sân nhà.

Trường sống với ông nội để chăm sóc ông và tiếp tục việc học ở trường huyện. Cậu có một người dì tên là Miên, là con út của ông nội. Dì Miên chỉ hơn cậu hai tuổi nên xem như là bạn. Cậu có người bạn bên hàng xóm là anh em thằng Chửng, có anh Điền và đặc biệt là chị Ngà.

Như mọi đứa nhóc ở tuổi mới lớn, Trường vẫn còn thích chơi những trò trẻ con với anh em thằng Chửng. Mọi chuyện thay đổi khi Trường gặp chị Ngà, người bạn của dì Miên. Từ đó, Trường không còn nhiều hứng thú với những trò chơi của trẻ thơ nữa.

Ngà, cô là một cô gái 18 tuổi, trẻ đẹp, mơ mộng về một câu chuyện tình yêu đẹp. Ngà là một người chững chạc hơn Trường rất nhiều, cô luôn mong đợi một người đủ trưởng thành, đứng đắn để làm chỗ dựa.

Những cảm xúc của cậu nhóc mới lớn

Câu chuyện xoay quanh mối liên kết của những nhân vật trên. Trong đó, sợi dây nối với chị Ngà nhảy múa thành một đường hoa văn rất đẹp vẽ lại diễn biến tâm lý, tình cảm của một người đang chuyển từ một cậu bé sang chàng trai.

Mạch truyện cứ phát triển theo những cảm xúc kìm nén, nhút nhát, khắc khoải của một cậu bé – chàng trai. Cậu đã trân quý tình cảm ấy như một viên ngọc quý đến độ chẳng dám thể hiện trước mặt chị Ngà. Những tình cảm lớn vẫn nồng nhiệt dù đã nhận thức được mối tình hạnh phúc của chị Ngà và anh Điền.

Trích trong tác phẩm

“Chiều nay tôi ra đi, tuổi thơ tôi ở lại, mối tình đầu của tôi ở lại và màu hoa kỷ niệm kia cũng ngập ngừng ở lại. Ðừng buồn hoa cúc nhé, tao cũng như mày thôi, từ nay trở đi mỗi khi hoàng hôn buông xuống trái tim lẻ loi trong ngực tao sẽ luôn đớn đau khi nhớ tới một người…” Sau khi thấy Ngà bỏ lại đôi dép bên bờ suối, Trường cũng rời quê mà không một lần trở lại. Cuối cùng có một “bóng người”, có vẻ như của Ngà được Trường nhìn thấy, và hình ảnh này vẫn luôn là nỗi nghi vấn trong tôi mỗi khi nhớ lại “Đi qua hoa cúc”…

Truyện Đi qua hoa cúc của Nguyễn Nhật Ánh đã phác họa lên một nét quê hương ngọt ngào. Một thời ấu thơ đẹp, một tình yêu của tuổi học trò cũng hòa lẫn tình yêu khát khao của bao lứa tuổi.

Hãy chia sẻ cho mình biết cảm nhận của bạn về cuốn sách qua phần comment phía dưới nhé 🙂 

Bình luận bài viết