Ngồi khóc trên cây, cười mười bốn ngây thơ…

Câu chuyện bắt đầu bằng những tia nắng đầu hè rực rỡ. Nắng miền Trung chớm hạ không oi nồng khó chịu như miền Nam, không hanh khô như đất Bắc. Ngồi khóc trên cây được nhà văn đưa vào nhiều nghịch cảnh éo le, bi thương. Điều này nhằm thử thách các nhân vật và giúp họ trưởng thành hơn về mặt tình cảm theo thời gian.

Tựa đề câu chuyên khiến người đọc nghĩ ra một tác phẩm buồn và đẫm nước mắt. Tuy nhiên, nước mắt đâu phải chỉ dành cho nỗi buồn khi người ta có thể khóc vì niềm vui và hạnh phúc. Với Nguyễn Nhật Ánh nước mắt còn là một cái gì đó thiêng liêng, đẹp đẽ và đầy mơ mộng. Đặc biệt khi ông kể về câu chuyện tình yêu trong sáng và ngây thơ trong truyện ngắn Ngồi khóc trên cây.

Ngồi khóc trên cây, cười mười bốn ngây thơ...

Ngồi khóc trên cây của tác giả Nguyễn Nhật Ánh

Nắng rớt nhẹ qua ngọn sầu đông, len qua từng nhánh lá, chạy vội ra bờ sông, tung tăng đùa vui cùng cát và gió. Nắng rọi những mầm rêu xanh trên từng mảng đá dưới lòng sông, lung linh dịu nhẹ… Tác phẩm xoay quanh mối tình hồn nhiên, trong trẻo giữa chàng sinh viên trẻ Đông và một cô bé 14 tuổi được mọi người gọi bằng cái tên “Rùa”. Câu chuyện khai thác sâu vào những suy tư, trăn trở nội tâm của tuổi mới lớn trên một nền điệu gợi về tuổi thơ sống chan hòa giữa thiên nhiên rừng núi, phảng phất phong vị miền quê và tình làng xóm. Bối cảnh của tác phẩm diễn ra chủ yếu ở một ngôi làng tại Quảng Nam, quê hương của chính tác giả.

Ngồi khóc trên cây, tình yêu như đóa hoa vừa chớm nở

Rùa là cô bé của thiên nhiên, hồn nhiên, trong sáng nhưng lại đầy khí chất mạnh mẽ. Còn Đông là cậu sinh viên thành phố về thăm quê. Cậu là người duy nhất chơi với con Rùa, nói chuyện, lắng nghe, và đồng tình với nó.

Tâm hồn hai người đồng điệu vào nhau như những đóa hoa dại mới chớm nở. Chúng hòa quyện hương thơm phảng phất đầu mùa. Nụ hôn đầu vụng dại trong khu vườn đã diễn ra một cách nhẹ nhàng, bỡ ngỡ mà cũng thật đáng yêu. Cái ngượng đến chín mặt của Đông khi cả hai môi kề môi được tác giả miêu tả một cách tỉ mỉ đã báo hiệu cho một tình yêu trong sáng, hồn nhiên đang nảy nở.

Sóng gió và chờ đợi qua những ngày xa cách

Cuộc đời mang đến cho ta những bước ngoặc, và ta là người chọn bước tiếp hay lặng lẽ quay lưng. Có lẽ là quá khó với Đông khi anh đứng trước tương lai toàn màu tối. Từ tình yêu, đến chính cuộc sống của bản thân mình… Mạnh mẽ vượt qua không phải là bài toán khó, nhưng có chăng con đường đi đến kết quả ấy của chúng ta như thế nào.

Ngày chia tay, Rùa vẫn còn có thể thốt ra những câu nói ngượng như dặn dò mà cũng như một lời hứa: “Anh đừng buồn nhé! Em sẽ lớn! Em sẽ lớn nhanh thôi mà!”

Thời gian và khoảng cách không những không làm phai đi tình cảm trong nó mà còn sâu đậm hơn. Thế mới thấy khi hai trái tim đã chung nhịp đập thì không có gì có thể ngăn cách được. Mọi sóng gió chỉ giúp niềm tin nơi nó và Đông thêm bền vững. Hình ảnh “ngồi khóc trên cây” xuất hiện không chỉ một lần. Lần đầu tiên là giọt nước mắt đầy nỗi buồn, pha chút hờn giận, trách móc và nhớ thương của Rùa.

Ngồi khóc trên cây ” quả thực là một cuốn sách không thể bỏ qua cho những ai muốn tìm lại kí ức tuổi thơ, và như được chính mình trải qua những cảm xúc yêu thương trong trẻo đầu đời.

Hãy chia sẻ cho mình biết cảm nhận của bạn về cuốn sách qua phần comment phía dưới nhé 🙂

Bình luận bài viết