Trại hoa vàng, khu vườn muôn màu bình yên của tâm hồn

Trại hoa vàng là một trong những tác phẩm thành công của Nguyễn Nhật Ánh. Truyện mang đề tài tuổi mới lớn đi sâu vào tâm tư, tình cảm, khơi gợi trí tưởng tượng của người đọc. Trại hoa vàng mang đầy đủ đặc trưng văn phong của chú Nguyễn Nhật Ánh. Sự hài hước, trong sáng, nhẹ nhàng, và cái kết dù có hậu vẫn thoáng chút man mác buồn.

Trại hoa vàng khu vườn muôn màu bình yên của tâm hồn

Trại hoa vàng khu vườn bình yên của tâm hồn

Trại hoa vàng, khoảnh vườn nhỏ yên bình

Thế giới đó có trại hoa vàng, có khoảnh vườn nhỏ, chứa bao nhiêu nâng niu, chăm sóc, Câu chuyên có biết bao mơ ước của Chuẩn, bé Thảo và bé Châu… Khoảnh vườn nhỏ mà mỗi khi nhắm mắt lại, ta lại thấy thật yên bình.

“Bên cạnh những đóa hoa đồng tiền rực rỡ như những ngọn pháo bông, những bông hoa cẩm chướng e ấp một cách thùy mị, dịu dàng là những đóa hồng xinh tươi và quý phái.”

Thế giới đó, có một người cha thương con vô hạn, bên trong vẻ ngoài nghiêm khắc, lạnh lùng. Người cha đã đem hết tiền tích cóp để mua một chiếc xe đạp làm động lực cho con học hành. Người cha thầm lặng dõi theo từng bước chân của con… Có một người con, hiểu hết hoàn cảnh của gia đình, trồng thêm những chậu hoa, không chỉ vì thú vui, mà còn để trang trải một phần kinh phí. Có một em gái bướng bỉnh, nhưng lại rất mực quan tâm và yêu thương anh trai mình.

Thế giới đó có những tình bạn đẹp. Tình bạn giữa những chàng trai cô gái tuổi mới lớn, khi đánh mất những tình cảm hồn nhiên cũng là khi bắt đầu những rung động tinh tế và chân thực.

Muôn màu cảm xúc…

Từng trang sách đã dẫn bước tôi vào một thế giới lạ kì với muôn vàn cảm xúc khác nhau. Cốt truyện đơn giản với nhiều tình tiết thú vị, ngôn ngữ trẻ trung, tinh nghịch của lứa tuổi ô mai nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa về tình cảm gia đình, tình bạn chân thành, những rung động trong sáng đầu đời.

Thế giới trong trại hoa vàng, có Thảo. Có Phú, có Chuẩn, có Cẩm Phô… Thế giới ấy, không phải lúc nào cũng mộng mơ thi vị. Cũng có lúc Chuẩn cậu học sinh “không bao giờ giỏi”- làm phiền lòng cha mẹ. Cẩm Phô, cô bé ngoan hiền, dịu dàng nhưng bị lưu ban một lớp. Có những tình huống dở khóc dở cười, cách nhân vật xử lí tình huống lại làm cho câu chuyện đẹp và đáng yêu hơn bao giờ hết.

Có lúc người đọc có thể lớn tiếng cười vang nhưng cũng có đoạn li kỳ, hồi hộp như trinh thám. Đoạn kết câu chuyện vừa là sự thăng hoa của tình yêu của Chuẩn và Cẩm Phô cũng vừa là một nốt trầm lắng xuống của tình cảm đơn phương cô bé Thảo hàng xóm dành cho anh. Chất học trò thấm đẫm trong truyện trại hoa vàng, trong từng tình tiết, trong từng câu thoại. Đọc nó, ai cũng thấy như có một phần của chính mình trông đó. Một chút ngây thơ, một chút hồn nhiên, lại có chút gì tiếc nuối…

Hãy chia sẻ cho mình biết cảm nhận của bạn về cuốn sách qua phần comment phía dưới nhé 🙂

Bình luận bài viết